Kỳ World Cup nam đầu tiên với 48 đội đã mở rộng tầm với của giải đấu, nhưng cũng khiến những điểm yếu của nó khó có thể bỏ qua hơn. Tây Ban Nha vô địch giải đấu gồm 104 trận ở Bắc Mỹ, song câu chuyện lớn hơn là cách việc mở rộng đã làm thay đổi nhịp điệu, sự cân bằng và tính công bằng của cuộc cạnh tranh.
Số đội tăng lên đã mang lại cho nhiều quốc gia một sân khấu thực sự. Cape Verde trở thành câu chuyện cửa trên đáng chú ý nhất, Curaçao có một khoảnh khắc đáng nhớ trước Đức, còn những đội như Ai Cập và Canada cũng được trải nghiệm bóng đá knock-out theo những cách mới. Với người hâm mộ ngoài các trung tâm quyền lực truyền thống, thể thức mở rộng tạo cảm giác rõ hơn rằng World Cup không chỉ dành cho cùng một nhóm quen thuộc.
Tuy vậy, sự bao trùm đó đi kèm đánh đổi. Vòng bảng chứng kiến khoảng cách lớn hơn giữa các đội, ít hơn những cú sốc sớm với các ông lớn và nhiều đội yếu phải chịu đựng hiệu số bàn thắng rất nặng nề. Một số trận vẫn có tính cạnh tranh, nhưng mặt bằng 48 đội khiến cảm giác rằng mọi đội mạnh đều có thể gặp nguy cơ tức thì không còn rõ như trước.
Hệ thống xét suất dành cho đội xếp thứ ba cũng để lại nhiều câu hỏi. Những đội thi đấu muộn hơn có thể biết nhiều hơn về kết quả mình cần, các cặp đấu knock-out có thể thay đổi đột ngột, và một số đội phải chờ đợi trước khi biết chiến dịch của mình đã kết thúc hay chưa. Sự bất định đó có thể tạo ra kịch tính, nhưng nó cũng làm phức tạp ý tưởng về một thể thức thể thao gọn gàng và rõ ràng.
Một khả năng nâng lên 64 đội có thể giải quyết một số vấn đề cấu trúc bằng cách quay lại mô hình đơn giản hơn với hai đội đầu bảng đi tiếp, nhưng nó cũng có thể làm sâu thêm các vấn đề khác: chênh lệch lớn hơn, ít trận đấu hấp dẫn giữa các ông lớn hơn và áp lực lịch thi đấu nặng nề hơn. World Cup mở rộng cho thấy việc mở rộng cửa là có giá trị; câu hỏi khó hơn là FIFA có thể đẩy ý tưởng đó đi xa đến đâu trước khi giải đấu mất quá nhiều tính cạnh tranh.


Thảo luận
Đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập / Đăng ký