Tây Ban Nha đã trở thành nhà vô địch World Cup sau chiến thắng 1-0 trước Argentina trong hiệp phụ, được định đoạt bởi pha dứt điểm muộn của Ferran Torres. Trận chung kết ít mang dáng dấp kịch tính mà nghiêng hẳn về thế kiểm soát: Tây Ban Nha tung ra toàn bộ 20 cú sút và gần như luôn giữ Argentina trong trạng thái bị lùi sâu.
Các con số của cả giải đấu cũng củng cố cho lập luận lớn hơn. Tây Ban Nha cầm bóng nhiều hơn ở mọi trận đấu, chỉ để thủng lưới một lần và vào đến chung kết sau khi vượt qua Pháp ở bán kết. Trận hòa mở màn với Cape Verde có thể khiến người ta thấy chưa thật chắc chắn, nhưng ngay từ đó bản sắc chuyền bóng của họ đã hiện ra rất rõ.
Đội bóng của Luis de la Fuente cũng cho thấy đây không phải câu chuyện của riêng một ngôi sao. Rodri được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất giải, Unai Simón giành Găng tay Vàng và Pau Cubarsí nhận giải Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất, nhưng sức mạnh của tập thể đến từ cấu trúc, chiều sâu đội hình và sự kiên nhẫn trong cách triển khai.
Với các biên tập viên, góc nhìn đáng chú ý là liệu danh hiệu này có đánh dấu một đỉnh cao mới cho mô hình bóng đá của Tây Ban Nha hay không. Chức vô địch World Cup thứ hai của họ, bên cạnh vinh quang năm 2010 và thành công ở các kỳ EURO gần đây, tiếp tục là một minh chứng cho kiểm soát bóng, chơi theo vị trí và sự nhất quán về phong cách trong dài hạn.


Thảo luận
Đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập / Đăng ký